Tiếp nối câu chuyện về chuyến đi tới động Yi Ling, Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc, tôi đến với Bảo tàng Nhân học của tỉnh Quảng Tây. Có thể nói, đây là nơi bảo tồn, trưng bày hầu như tất cả những gì được cho là “những đặc sắc văn hoá” của các nhóm dân tộc khu tự trị Quảng Tây: từ trang phục, dụng cụ lao động, nhạc cụ, trang sức…

2. Bảo tàng Nhân học, Quảng Tây, Trung Quốc (Anthropology museum of Guangxi)

Đối với một sinh viên Nhân học như tôi, được đến thăm Bảo tàng Dân tộc học là một sự hứng thú không nhỏ. Dù rất hào hứng cho chuyến đi lần này, chỉ có điều thời tiết không chiều lòng người, vẫn giá lạnh và mưa vẫn tí tách không ngừng.

Bảo tàng Nhân học Quảng Tây, Trung Quốc. (Anthropology Museum of Guangxi) Ảnh: Tùng Lâm.

Tôi may mắn được là một trong một số ít người được đi vào phía bên trong bảo tàng để tham quan. Bởi một số lý do khách quan nên thời gian tham quan bảo tàng khá ngắn, chính vì vậy tôi cố gắng đi thật nhiều nơi để lưu giữ càng nhiều tư liệu càng tốt.

Trống đồng đặt ở tiền sảnh Bảo tàng Nhân học Quảng Tây, Trung Quốc. Ảnh: Tùng Lâm.
Mô hình nhóm người Zhuang và trống đồng. Ảnh Tùng Lâm.
Mô hình nhóm người Yao và trống đồng. Ảnh: Tùng Lâm.
Trang phục truyền thống của nhóm người Zhuang. Ảnh: Tùng Lâm.

Khi đến phòng trưng bày, bởi có một số điều không hiểu nên tôi có làm quen và hỏi một nhóm du khách bản xứ. Thật may mắn cho tôi khi gặp được những người rất thân thiện và họ đã nhiệt tình giải thích cho tôi những phần chú thích được ghi bằng tiếng Trung mà tôi không hiểu. Thực sự rất may mắn khi được nhận sự giúp đỡ của họ. Họ giải thích cho tôi mô hình được dựng kia chính là tái hiện lại khung cảnh của một gia đình người Choang đang làm một loại bánh truyền thống. (Như đã từng đề cập tới trong bài viết được gắn kèm link dưới đây về một ngày đi tham quan động Yi Ling, loại bánh này tên gọi là Zongzi). http://nhanhoc.vn/ghe-tham-nen-van-hoa-dan-toc-choang-tai-quang-tay-trung-quoc-phan-1/

Tôi cứ đánh liều nói chuyện bằng tiếng Trung với họ và chúng tôi đã có những cuộc hội thoại ngắn ngủi nhưng vui vẻ. Đặc biệt tôi nhớ một bác có hỏi tôi một câu, rằng, người dân tộc Choang và người Việt Nam liệu có giống nhau không, có phải là một không? Đây quả là một vấn đề thú vị và cũng có liên quan chút ít đến khoa Nhân học của tôi. Câu hỏi thật thú vị, bất ngờ. Với chút kiến thức eo hẹp, cũng chẳng biết là có đang “đánh trống qua nhà sấm” hay không, tôi giải thích cho họ, bằng thứ tiếng Trung khá tệ của mình rằng dân tộc Choang ở Quảng Tây với dân tộc Tày, Nùng ở Việt Nam tương đồng.

Mô hình tái hiện gia đình dân tộc Zhuang đang làm bánh Zongzi (theo lời giải thích của khách tham quan bản xứ). Ảnh: Tùng Lâm.

 

Ảnh: Tùng Lâm.
Trang sức của phụ nữ dân tộc Choang, Quảng Tây, Trung Quốc. Ảnh: Tùng Lâm.
Hoạ tiết thổ cẩm của dân tộc Choang, Trung Quốc. Ảnh: Tùng Lâm.

Về hai bức ảnh này, tôi không rõ lắm. Đọc qua phần giới thiệu và nghe những người khách tham quan bản xứ giải thích, tôi mơ hồ hình dung rằng đây là trang phục, dụng cụ của người được coi là “thầy phù thuỷ” của nhóm dân tộc nơi đây.

Hình ảnh con rối tay của người dân tộc Choang. Ảnh: Tùng Lâm.
trang phục biểu diễn của ngừoi dân tộc Choang, Trung Quốc. Ảnh: Tùng Lâm.
Đạo cụ trong màn trình diễn của người dân tộc Choang, Trung Quốc. Ảnh: Tùng Lâm.
Nhạc cụ của người dân tộc Choang, trung Quốc. Ảnh: Tùng Lâm.
Nhạc cụ của người dân tộc Choang. Ảnh: Tùng Lâm.

Đây chỉ là một vài nét về những đồ dùng sinh hoạt, trang sức, trang phục, nhạc cụ, bối cảnh sinh hoạt,… của người dân tộc Choang tại Quảng Tây, Trung Quốc. Để tiếp tục nhìn ngắm, khám phá những hình ảnh lưu giữ văn hoá của các dân tộc khác, ngoài dân tộc Choang, xin hãy tiếp tục theo dõi phần tiếp theo. (Còn tiếp)

Trần Thị Tùng Lâm.